Đó là việc làm vô nghĩa theo nghĩa đen. Tuyết sẽ lại rơi. Trước khi tối đến, con đường sẽ trắng trở lại. Không ai ghi nhận cô. Không có gì thay đổi sau khi cô quét xong.
Nhưng cô vẫn quét.
De Nittis không vẽ cô như một anh hùng, cũng không như người bị áp bức. Ông vẽ cô đúng như cô là: một người đang làm việc cần làm, trong điều kiện không lý tưởng, mà không cần ai thấy.
Đây là dạng kiên trì mà không ai nói đến nhiều, vì nó không đủ ấn tượng để kể. Không phải kiểu vượt qua nghịch cảnh rồi thành công rực rỡ. Không phải động lực bùng lên sau một bài phát biểu truyền cảm hứng. Chỉ là: hôm nay mình vẫn làm. Ngày mai mình cũng sẽ làm. Không biết sẽ đến đâu, nhưng mình làm.
Phần lớn cuộc sống thực ra là thế. Không phải những khoảnh khắc đột phá hay những ngày tệ đến mức không thể quên. Mà là những buổi sáng bình thường mà bạn không muốn dậy, nhưng vẫn dậy. Những dự án không tiến triển đủ nhanh, nhưng bạn vẫn mở file lên. Những mối quan hệ cần chăm sóc dù bạn không có nhiều năng lượng.
Cái chổi của người phụ nữ đó không đủ mạnh để thay đổi thời tiết. Nó chỉ đủ để làm sạch một đoạn đường nhỏ, đủ lâu để đi qua.
Đôi khi vậy là đủ.
Có lẽ là…
School of Life hay khai thác nghệ thuật để nói về tâm lý, và bức tranh của De Nittis là lựa chọn tốt. Nhưng câu kết của họ,
we’ll sweep even if the path will be covered again by nightfall,
đẹp đến mức nó không còn thực nữa. Thực tế là nhiều ngày bạn không quét vì bạn biết nó sẽ bị phủ lại. Và đó mới là vấn đề thực sự cần nói đến: làm sao để tiếp tục khi bạn không có cảm giác lãng mạn nào về việc đang làm.
Cảm hứng từ bài viết “Keep Going” của The School of Life




Bình Luận